Trang chủ Phiêu Mồ Côi

Mồ Côi

Đăng bởi Admin Trần Thắng
mồ côi

Mồ Côi
Đêm nằm nghe kể chuyện xưa
Ngày cha còn bé khi vừa lên năm
Trời đông gió rét căm căm
Màn trời chiếu đất cha nằm phơi sương

Mơ về mái ấm tình thương
Mong sao qua một đêm trường tái tê
Gió mùa hun hút triền đê
Mênh mông trời đất, đường về nơi đâu

Trẻ thơ bể khổ sông sầu
Nhìn quanh tám hướng một màu tối đen…

Đói cơm rách áo thành quen
Rãi khoai, mẩu sắn, ăn xin qua ngày
Hôm nào cha được vận may
Là lưng cháo loãng ăn mày người ta

Mồ côi cả mẹ lẫn cha
Họ hàng không có cửa nhà thì không
Trời mưa, gió bão bập bùng
Co ro ở dưới gốc sung đầu làng…

Nghe mà nước mắt chứa chan
Niềm thương cha cứ dâng tràn trong con
Mặc cho dòng lệ rơi tuôn
Lòng đau dao cắt tủi buồn cha ơi !

Cầu cho mưa gió ngừng rơi
Nơi miền xa ấy cho vơi khổ sầu
Con xin sẻ bớt nỗi đau
cho dù ký ức nhuốm màu thời gian….

Tác giả Thích Nguyễn
Cha tôi mồ côi cha mẹ từ lúc còn quá bé. Lúc tôi 5- 6 tuổi đêm nằm gối đầu tay nghe cha kể chuyện đời mình những năm tháng tuổi thơ dữ dội đầu đường xó chợ, ăn xin ăn mày tôi và chị tôi cứ khóc rưng rức
Khiến cha tôi lại phải dỗ mãi mà không nín

Tham gia bình luận